14 dấu hiệu được cấp trên yêu mến

Nếu thấy 14 dấu hiệu sau nghĩa là sếp rất quý bạn. Nếu nhận được sự yêu mến của sếp, bạn sẽ có nhiều cơ hội để thể hiện tài năng, thăng tiến và phát triển sự nghiệp. Dưới đây là những dấu hiệu để nhận biết, theo Business Insider:
1. Được tham gia hội họp nhiều hơn những đồng nghiệp khác
Đây là dấu hiệu quan trọng bởi nó cho thấy sếp đang rất tôn trọng ý kiến và trình độ của bạn. Họ nhận ra rằng bạn đang có những đóng góp tích cực cho công ty. “Không ai thích trao đổi công việc với người mà họ không ưa”, Michael Kerr, một diễn giả về lĩnh vực kinh doanh quốc tế, cho biết.

2. Được giao các dự án quan trọng
Khi được sếp ưu ái, bạn sẽ luôn cảm thấy mình thật thành công và may mắn. Ông chủ nhận thấy bạn hoàn thành mọi việc rất tốt và đạt nhiều thành tích. Vì vậy họ muốn giao cho bạn những việc quan trọng hơn.

3. Được chọn là người giải quyết khủng hoảng
Nếu bạn là người đầu tiên mà sếp nghĩ tới khi muốn giải quyết một vấn đề, điều đó có nghĩa họ tin tưởng vào khả năng của bạn.

4. Muốn bạn đồng hành khi đi công tác hoặc hội nghị
Điều này chứng tỏ sếp rất trân trọng tài năng của bạn. Họ mong muốn truyền kinh nghiệm hoặc giúp bạn có cơ hội học hỏi, thúc đẩy hơn nữa cho sự nghiệp.

5. Yêu cầu công việc của bạn nhiều hơn người khác
Đây cũng là một dấu hiệu cho thấy sếp tôn trọng ý tưởng, sự đánh giá và tài năng của bạn.

6. Cho bạn có cơ hội được bày tỏ quan điểm một cách thẳng thắn
Nếu sếp cho phép bạn có thể nói thẳng mọi suy nghĩ mà không cần e dè, câu nệ, điều đó cho thấy họ rất muốn nghe những đóng góp từ bạn. “Bạn thay mặt cho các nhân viên và nói rằng sếp quá nghiêm khắc với mọi người. Nếu sếp sẵn sàng lắng nghe, chứng tỏ bạn được ưu ái và tôn trọng”, Lynn Taylor, chuyên gia về môi trường làm việc quốc gia và là tác giả của cuốn sách “Hành vi và phát triển mạnh trong công việc của bạn”, cho biết.
7. Cho bạn tự do
Không giống như các nhân viên khác, lịch trình của bạn ít bị giám sát hoặc quản lý chi tiết. Bạn có thể dễ dàng thể hiện quan điểm mà không lo bị chỉ trích. Theo chuyên gia Taylor, những dấu hiệu như vậy chứng tỏ ông chủ đang cho bạn nhiều quyền hơn và tin tưởng vào quan điểm, quyết định của bạn.

8. Trao quyền cho bạn
Nếu được sếp tin tưởng và được giao quyền nhiều hơn người khác, bạn có thể làm việc theo giờ giấc riêng, được tự đưa ra quyết định về cách triển khai, thực hiện các dự án.

9. Luôn được ưu tiên so với người khác
Khi cần thêm người chơi bóng hoặc có vé xem hòa nhạc, ông chủ luôn nghĩ sẽ dành cho bạn.

10. Chia sẻ những tin quan trọng, bí mật
Nếu được lòng sếp, bạn luôn là người được họ lựa chọn để chia sẻ những thông tin nội bộ quan trọng và thường nói kèm những câu như “đừng nói cho ai biết nhé” hoặc “chỉ anh và tôi biết thôi đấy”. Điều này cho thấy bạn được sếp tin cậy.

11. Chia sẻ với bạn chuyện cá nhân
Bạn là người luôn được sếp chia sẻ chuyện gia đình hoặc riêng tư nhiều hơn các nhân viên khác, rất có thể sếp rất yêu quý bạn. Họ luôn muốn được bạn tư vấn về các vấn đề riêng tư.

12. Bạn cảm thấy thoải mái dù đối mặt các rủi ro
Khi gặp rủi ro, có lẽ bạn lo lắng liệu ông chủ sẽ phản ứng và đối xử với mình như thế nào. Nếu được ưu ái, ông chủ sẽ cảm thông miễn là bạn không biến nó thành vấn đề quá nghiêm trọng.
13. Mời bạn tham gia các sự kiện cá nhân hoặc tụ họp gia đình
Bạn đã bao giờ được sếp mời đến nhà vào dịp Lễ Tạ Ơn, tiệc sinh nhật hoặc dùng bữa tại nhà? Nếu bạn là người duy nhất trong văn phòng nhận được những lời mời đó, chắc chắn bạn là người được sếp yêu mến.

14. Thân thiện với bạn hơn với người khác
Sếp luôn cười, kiên nhẫn và thoải mái hơn với bạn. Họ luôn khoan dung, thân thiện với bạn hơn các đồng nghiệp khác. Điều đó cho thấy họ quý bạn.
Nguồn từ CafeBiz/Business Insider

Đã đến lúc đàm phán lương chưa?

  
Nhân viên đòi tăng lương, sếp điềm tĩnh trả lời bằng hành động
Cô Lan đã làm việc tại công ty gần 3 năm, nhưng mới đây một nhân viên được tuyển dụng vào sau cô lại được thăng chức, còn cô thì không. Thế rồi một ngày, cô Lan tìm đến người sếp để nói chuyện.
“Thưa sếp, tôi đã từng đến trễ, về sớm hay bị kỷ luật bao giờ chưa?”.
Người sếp chỉ đơn giản trả lời: “Không có”.
“Vậy công ty có thành kiến với tôi không?”. Người sếp lúc này hơi sững sờ một lúc rồi trả lời: “Dĩ nhiên là không”
“Tại sao người có trình độ chuyên môn thấp hơn cả tôi lại có thể được trọng dụng, mà tôi thì vẫn phải làm một công việc tầm thường?”
Người sếp im lặng một lúc rồi mỉm cười nói: “Việc của cô chúng ta sẽ đợi một lát sẽ bàn, hiện giờ tôi đang có một việc gấp cần xử lý, nếu không cô hãy giúp tôi xử lý việc này trước đã?”
Ông sếp nói tiếp: “Một khách hàng sẽ đến công ty để kiểm tra tình trạng sản phẩm, cô hãy liên lạc với họ hỏi xem khi nào họ đến?”
“Đây là một nhiệm vụ quan trọng”, bước ra đến cửa cô còn không quên quay lại cười với ông.
Sau 15 phút, cô quay trở lại văn phòng của ông chủ.
Sếp hỏi: “Cô đã liên hệ được với họ chưa?”
Cô trả lời: “Đã liên hệ được với họ rồi nhưng họ nói rằng tuần tới mới có thể qua”.
Ông sếp hỏi tiếp: “Cụ thể là vào thứ mấy tuần sau?”
Cô gái ấp úng nói: “Cái này tôi chưa hỏi rõ”.
“Vậy có bao nhiêu người đến?”
“A! Giám đốc không nhắc tôi hỏi điều này?”
“Vậy họ đến đây bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Cái này ngài cũng không nhắc tôi hỏi!”
Sếp đã không nói gì nữa, mà thay vào đó gọi một nhân viên khác có tên Trương Thái vào. Anh Trương Thái vào công ty trễ hơn cô một năm, hiện giờ đã là người đứng đầu của một bộ phận.
Trương Thái đã nhận nhiệm vụ tương tự như của cô. Sau một lúc anh ấy đã quay lại.
Anh Thái cho biết: “Sự việc là như vậy… Họ sẽ đáp máy bay vào 3 giờ chiều ngày thứ sáu tuần sau, khoảng 6 giờ tối sẽ đến đây. Họ có tổng cộng 5 người do trưởng phòng tiêu dùng ông Nam dẫn đầu. Tôi đã báo họ là công ty sẽ cho người ra sân bay để đón”.
“Ngoài ra, họ còn có kế hoạch nghiên cứu 2 ngày tại đây. Cụ thể về lịch trình thì sau khi đến đây hai bên sẽ bàn bạc để biết rõ hơn. Để tạo thuận lợi cho công việc, tôi đề xuất sắp xếp họ ở tại khách sạn quốc tế gần đó, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”
“Còn nữa, trong tuần tới dự báo thời tiết có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ bất cứ lúc nào. Nếu tình hình thay đổi, tôi sẽ báo cáo lại cho ngài ngay”.
Sau khi anh Thái rời đi, sếp đã quay sang nói với cô gái: “Bây giờ chúng ta hãy nói về câu hỏi của cô”
“Không cần nữa ạ, tôi đã biết lý do, làm phiền ngài rồi.”
Cô chợt hiểu rằng không phải cứ ai đến trước là sẽ đóng một vai trò quan trọng. Mọi người đều bắt đầu từ những điều đơn giản nhất, những việc tưởng như bình thường nhất. Hôm nay bạn tự mình dán những loại nhãn hiệu cho bản thân, có lẽ ngày mai nó sẽ quyết định bạn sẽ được giao cho những trọng trách nhiệm vụ gì.
Mức độ quan tâm về công việc sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả công việc. Bất kỳ công ty nào cũng cấp bách cần những nhân viên chủ động và có trách nhiệm trong công việc. Những nhân viên xuất sắc thường không bao giờ thụ động chờ đợi người khác sắp xếp cho công việc. Ngược lại họ sẽ chủ động tìm hiểu những gì họ nên làm, và sau đó tự mình đi hoàn thành tất cả.
–Sưu Tầm–

18 Bài toán tuyển dụng của Microsoft

vnrecruitment - "OF"1. Cho một danh sách liên kết đơn (simple linked list) hữu hạn. Có hai trường hợp: một là cuối danh sách trỏ về NULL, hai là trỏ về một phần tử đã gặp – tạo nên một vòng tròn trong danh sách.
Ví dụ trường hợp 1: A –> B –> C –> D –> NULL.
Ví dụ trường hợp 2: A –> B –> C –> D –> E –> F –> C.
Cho trước một con trỏ vào một danh sách liên kết đơn L nào đó, hữu hạn nhưng có thể có độ dài tùy ý. Làm thế nào để kiểm tra nhanh nhất nếu danh sách L thuộc trường hợp 1 hay trường hợp 2, với điều kiện là ta chỉ được dùng vài chục bytes bộ nhớ.

2. Cho một chuỗi ký tự s bao gồm nhiều từ. Viết một đoạn chương trình C đảo thứ tự các từ.
Ví dụ: với input là “this is a nice blog” thì output là “blog nice a is this”.

3. Cho hai dãy số đã xếp thứ tự tăng dần A và B, mỗi dãy có n phần tử. Xét tập hợp sau:
S = { A[i] + B[j] | 1 <= i, j <= n }.
Chú ý rằng S có thể có đến n2 phần tử. Viết một chương trình in ra n số lớn nhất trong S. Chương trình phải chạy trong thời gian O(n).

4. Chỉ với các phép tính cộng, trừ, nhân, chia, các hàm lượng giác, phép lũy thừa, và phép lấy căn, cùng với ba số 2, làm thế nào để viết một biểu thức định trị ra 2005? (Gợi ý: 2005 không có gì đặc biệt, số nguyên dương nào cũng được.)

5. Thần biết tuốt, Thần thông thái và Mít đặc đứng trước mặt bạn. Thần biết tuốt và Thần thông thái cái gì cũng biết. Mít đặc thì cái biết cái không.Thần biết tuốt luôn nói thật, Thần thông thái luôn nói dối. Với 3 câu hỏi có/không, mỗi câu chỉ hỏi một trong ba đối tượng, xác định ai là ai.

6. Cho a và b là các số nguyên dương, nguyên tố cùng nhau. Tìm công thức tính số nguyên lớn nhất không thể viết dưới dạng ax+by, trong đó x và y là các số nguyên không âm.

7. Cho hai sợi dây dài, làm bằng các vật liệu khác nhau, có mật độ vật chất khác nhau ở các điểm khác nhau của từng sợi. Cho biết mỗi sợi dây cháy trong đúng một giờ thì hết. Dùng hai sợi dây (và diêm) để đo 45 phút.

8. Cho hai hình lập phương. Ta phải gán các chữ số 0-9 (mỗi mặt một số) ra sao để có thể dùng hai hình lập phương biểu diễn được tất cả các ngày trong tháng.

9. Những điểm nào trên quả địa cầu (giả sử là đúng hình cầu) có tính chất sau đây: đi về phía Nam 1km, sau đó về phía Tây 1km, sau đó về phía Bắc 1km thì quay lại điểm cũ.

10. Cho một mảnh giấy hình chữ nhật với một lỗ hổng hình chữ nhật ở giữa.
Hỏi: Dùng dao cắt mảnh giấy một nhát như thế nào để có hai nửa có diện tích bằng nhau?

11. Có 500 cái cửa nằm dọc theo một hành lang đánh số từ 1 đến 100. Lúc đầu các cửa đều đóng. Có 500 người xếp hàng đi dọc hành lang. Anh thứ nhất mở tất cả các cửa; anh thứ hai chuyển trạng thái (mở thành đóng, đóng thành mở) các cửa 2, 4, 6, …; anh thứ ba chuyển trạng thái các cửa 3, 6, 9, …; cứ như vậy đến anh thứ 500 chuyển trạng thái cửa 500.
Hỏi: cuối cùng có bao nhiêu cửa đóng?

12. Có hai căn phòng nằm cạnh nhau nhưng không thông nhau, và đứng bên này không thấy bên kia. Phòng 1 có ba cái đèn bóng tròn. Phòng 2 có ba công tắc của ba đèn ở phòng 1. Bạn là người lạ, được dẫn vào phòng 2 trước, được quyền nghịch ngợm tắt mở công tắc tùy ý. Sau đó bạn được sang phòng 1 kiểm tra đèn.
Hỏi: nghịch thế nào ở phòng 2 để biết công tắc nào tương ứng với đèn nào?

13. Tom ở tầng 3, Jerry ở tầng 33 của một chung cư. Một hôm hứng chí cả hai ra ban công hét lên cùng một lúc.
Hỏi: ai nghe thấy tiếng của người kia trước?

14. Có 10 đồng tiền, thật có giả có. Cho một cái cân đĩa không có quả cân. Các đồng thật nặng bằng nhau, các đồng giả nặng bằng nhau và nhẹ hơn các đồng thật.
Hỏi: cân ba lần và chỉ ra các đồng giả.

15. Ba người cần chia một cái bánh sao cho ai cũng thỏa mãn về phần bánh của mình.
Hỏi: tìm giải pháp chia bánh với giả thiết ai cũng tin rằng mình cắt bánh công bằng.

16. (Bài toán Monty Hall) Monty Hall làm MC của một trò chơi trên truyền hình. Có ba cái cửa chắn trước người chơi. Đằng sau một trong các cánh cửa là phần thưởng. Bạn chọn một trong ba cánh cửa. Monty Hall xem đằng sau hai cánh còn lại và mở một cửa không có phần thưởng.
Hỏi: bạn sẽ giữ chọn lựa cũ hay đổi sang cửa còn lại để lấy phần thưởng? Tại sao?

17. Tom yêu hai cô gái Mary và Tinny. Cả ba sống trên cùng một con đường, Tom ở đoạn giữa. Các xe buýt đi cả hai chiều của con đường, mỗi chiều một tiếng một lần có xe buýt đến (tốc độ đều). Sáng sáng Tom ra bến xe buýt và đón xe nào đến trước thì đi về hướng ấy. Sau một thời gian dài thì Tom đi thăm Mary gấp ba lần đi thăm Tinny.
Hỏi: sao lại thế được?

18. Có hai xe tải đứng đối diện nhau, cách nhau 100km. Xe 1 có tốc độ 50km/h, xe 2 có tốc độ 30km/h, một con ruồi đậu trên mũi xe 1 bay qua bay lại giữa hai mũi xe với tốc độ 5000km/h. Cả hai xe và con ruồi đều xuất phát cùng một lúc.
Hỏi: đến khi con ruồi bị đè bẹp gí giữa hai xe (đụng nhau) thì con ruồi bay được bao xa?

Sưu tầm

Câu chuyện phỏng vấn của giới trẻ

imagesCâu chuyện về một buổi phỏng vấn xin việc đang được cộng đồng mạng chia sẻ nhanh chóng bởi độ chân thực và những bài học mà nó mang lại.LTS: Dưới đây là một bài viết về chuyện phỏng vấn xin việc được đăng trên fanpage Tony Buổi sáng – một page chia sẻ rất nhiều kiến thức bổ ích trong cuộc sống. Được sự đồng ý của tác giả, Tiin.vn giới thiệu câu chuyện rất có ích đối với các bạn trẻ trong quá trình đi phỏng vấn xin việc.

Rất đông sinh viên bây giờ có 2 cái nghiệp là tốt nghiệp và thất nghiệp. Nghịch lý là doanh nghiệp nào cũng than thở là tìm không ra nhân viên giỏi. Cung và cầu đều rất lớn, nhưng sao không gặp nhau?
Các bạn sinh viên nên coi lại mình. Sức lao động là 1 loại hàng hóa đặc biệt, và lương chính là giá cả của hàng hóa đó. Nên hàng tốt giá cao và ngược lại. Có hàng bán chạy cũng có hàng tồn kho. Nên mỗi bạn phải tự thay đổi, để chất lượng tốt, mẫu mã đẹp mới dễ bán. Vì sức hàng hóa là sản phẩm có thể thay đổi theo quyết tâm của mỗi cá nhân. Tập thể dục thể thao cho cơ thể tráng kiện. Hớt tóc gọn gàng, ăn mặc sạch sẽ thơm tho để ngoại quan dễ coi 1 chút. Rồi chăm chỉ đọc sách, học ngoại ngữ, đọc báo tin tức kinh tế xã hội, tăng cường kỹ năng giao tiếp. Cần gì phải lên trung tâm, không có tiền thì học kiểu không có tiền. Mở internet ra, gì không có. Vô youtube.com, tha hồ giọng Anh giọng Mỹ. Lên các nhà văn hóa thanh niên tham gia câu lạc bộ tiếng Anh, các nhóm này nhóm kia, chạy bộ ở công viên, chạy trước nhà trọ, chạy trong phòng cũng được. Làm thêm chẳng từ việc gì để cọ xát thực tế.Ngày xưa, từ năm 2 năm 3 là Tony và các bạn cùng trang lứa đã làm thêm đủ nghề, từ phục vụ bàn, mở cửa ở khách sạn, tiếp thị, điều tra thị trường, bán hàng… vừa có tiền vừa có kinh nghiệm. Và bữa phỏng vấn chính là bữa GIỚI THIỆU và ĐÀM PHÁN BÁN HÀNG HÓA SỨC LAO ĐỘNG, nên phải chuẩn bị chu đáo. 

Có hàng hóa tốt rồi tổ chức rao bán khắp nơi, ở Hà Nội hết việc thì đi Đắc Lắc. Tụi Tây tụi Nhật, nhà giàu gấp mấy lần mình mà vẫn đi châu Phi làm việc có sao đâu. Đời người như cái đồng hồ cát, maximum 100 năm, 1 ngày sống là 1 ngày mình càng gần đến cái chết, mắc mớ gì mình lành lặn chân tay, biết đọc biết viết mà sáng ngủ dậy, rồi ăn, rồi ngủ, rồi hết ngày, uổng vậy. Đừng đổ lỗi cho ai. Đâu có thể thay đổi chương trình giáo dục, cũng đâu có thể thay đổi thầy cô, chỉ có 1 giải pháp duy nhất là TỰ THAY ĐỔI MÌNH.

Giờ các doanh nghiệp nước ngoài, các công ty tư nhân… không quan tâm tốt nghiệp trường nào cả, qua được bài test IQ, EQ, kiến thức xã hội và tiếng Anh là vô làm. Còn giỏi nữa thì xuất khẩu qua nước ngoài làm việc. Không thì mở cái gì đó tự làm. Bỏ mấy trăm ngàn làm vốn, xuống ngoại thành mua rau về đầu hẻm ngồi bán cũng được vậy. Hỏi lý do thất nghiệp, đụng cái đám vớ vẩn này là tụi nó đổ thừa xoen xoét. Tại nền giáo dục, tại thầy cô, tại cái trường, khởi nghiệp làm gì có vốn, thất nghiệp vì không có quen biết lớn, không ai xin cho mình đi làm… toàn lý do của người khác chứ không bao giờ nói TẠI MÌNH. Nên các bạn gặp đám này, nói thẳng luôn: thất nghiệp là tại mày LƯỜI chân tay và LƯỜI động não.

Tony phỏng vấn nhiều sinh viên mới tốt nghiệp và thấy buồn. Điều kiện học tập tốt hơn, sao chất lượng của hàng hóa sức lao động lại xuống? Kỹ năng tư duy giải quyết vấn đề, giao tiếp, tâm lý…. phần lớn đều không bằng xưa. Hệ thống giáo dục ư, Tony và các bạn thế hệ Tony cũng đào tạo từ các nhà máy ấy. Phương pháp đào tạo ư, thậm chí các bạn bây giờ có phương pháp đào tạo tiên tiến hơn. Internet phổ cập, giáo trình kinh doanh trường Harvard hay ĐH Cà Mau đều giống nhau cả. Vậy tại sao lại dở hơn xưa?

Bèn tự mình giải thích. Có thể do kinh tế gia đình bây giờ cũng đủ đầy nên chu cấp cho con cái khá nhiều, làm triệt tiêu khả năng phải làm việc để tồn tại của 1 số bạn. Có nhiều bạn kể với Tony, tốt nghiệp xong, em đi làm cũng được mà không đi cũng được, tháng nào cũng có mấy triệu gia đình gửi lên xài. Nên thái độ với công việc không tốt vì không có áp lực và đam mê. Tony có lần hẹn phỏng vấn bạn kia, đọc lý lịch thấy bằng cấp rồi ngoại ngữ tin học, tham gia hoạt động xã hội đều tuyệt vời, thế là hẹn 2h chiều hôm sau lên phỏng vấn. Ngồi đợi đến 3h không thấy đâu, sợ cậu ấy bị sự cố gì đó nghiêm trọng nên không gọi lại hủy cuộc hẹn được, mới điện hỏi ai dè nó nói anh ơi em quên mất. Giờ em đang ngủ trưa, có gì mai em lên được không? Dạ được, anh Hai.

Có cô bé kia tốt nghiệp loại giỏi, phỏng vấn đã đời vào làm được 2 ngày thì lấp ló vào phòng Tony. Mình hỏi có việc gì hem, nó nói em xin nghỉ vì công việc ở đây không phù hợp. “Em tốt nghiệp về quản trị mà đi làm lính như thế này, má em biết má em mắng chết. Em phải làm công việc đúng chuyên môn đào tạo là 1 nhà quản trị chiến lược”. Dạ, thôi em về kêu má em mở công ty rồi em ngồi quản trị chiến lược cho cái công ty ấy đi, chứ ở đây chỉ có mình anh làm việc đó thôi, em đòi làm thì anh thất nghiệp sao.

Rồi hồ sơ xin việc sơ sài phát ớn. Đâu cái đơn mua ngoài cửa hàng tạp hóa, viết vài chữ ở chỗ chấm chấm chấm. Rồi giấy khám sức khỏe cái chi cũng 10/10, cứ như bác sĩ tặng không. Rồi thấy ghi “Kính gửi công ty phân bón Phượng Hồng” mang đến nộp, mình nói đây là công ty Phượng Tím em à, nó cãi Phượng Hồng. Mình nói ủa công ty của anh thì anh phải biết chớ, tên là Phượng Tím. Nó cãi 1 hồi thấy không xong nên nói thôi để em sửa lại, miệng lầm bầm nói Phượng Hồng không đặt, đặt Phương Tím nghe lúa thấy mẹ (mình đoán được, Tony vốn bậc thầy trong nghệ thuật nhép miệng đoán chữ).

Có đứa đi phỏng vấn còn dắt theo 1 đám bạn ngồi lao nhao ngoài cửa, mình hỏi xin vui lòng cho biết ai đang xôn xao ngoài đó, nó nói dạ đám bạn thân của em. Mình hỏi, ơ mang theo chi vậy, nó nói tại tụi em đi chung cho vui. Lỡ anh không chịu nhận em thì em giới thiệu đứa khác vô liền cho anh coi. Ôi dễ thương quá.

Thời gian toàn là facebook với chat chit, vậy mà đơn xin việc nào cũng ghi sở thích là “đọc sách và thể thao”. Cái mình hỏi, thấy bạn ghi sở thích là đọc sách, thế chẳng hay cuốn sách bạn đang đọc có tựa đề gì. Nó bị bất ngờ, và vì nói xạo nên ấp úng một hồi rất lâu rồi trả lởi “Dạ, truyện cổ tích”. Đó là tất cả nó biết về văn hóa đọc. Còn thể thao, em đang chơi môn thể thao nào vậy. Nó nói dạ em hay quánh bida độ vào buổi tối. Thỉnh thoảng cũng có đánh bài như tiến lên xập xám phỏm bài cào. Cũng vận động tay mắt rất kinh anh à.

Ừa, thấy em hay quá, anh sẽ nhận em

 

Theo baomoi.com

Câu chuyện phỏng vấn của Thomas Edison

dsvsdGiáo sư Vật lý nổi tiếng George Gate muốn tìm một phụ tá cho mình khi nghiên cứu lĩnh vực truyền điện tín. Ông đăng báo tuyển phụ tá.
Căn phòng đợi hôm ấy chật ních. Mọi người đều chọn cho mình những bộ quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục sách về morse trước khi đến đây. Họ đều phải chờ ở phòng ngoài cho tới khi được vị giáo sư mời vào phỏng vấn.
Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và cố gắng thể hiện kiến thức của mình. Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm quan sát phòng làm việc của George Gate. Anh đã theo dõi sát sao những công trình nghiên cứu trước đó của vị giáo sư này và rất muốn góp sức với ông.
Nhiều giờ trôi qua, cửa phòng thí nghiệm vẫn đóng im ỉm. Nhà đợi vẫn ồn ã những tiếng bàn cãi sôi nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi im lặng khi nãy khẽ mỉm cười, bật đứng dậy bước vào phòng thí nghiệm của giáo sư. Cánh cửa không hề khoá. Thoạt đầu họ nhìn chàng trai với ánh mắt thương hại vì cho rằng anh ta không đủ kiên nhẫn chờ và định xin bỏ cuộc. Nhưng không lâu sau, tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy giáo sư George từ phòng thí nghiệm bước ra cùng chàng trai trẻ.
– Xin cảm ơn mọi người đã đến đây, nhưng tôi đã tìm được người trợ lý thực sự có năng lực cho mình rồi. Vị giáo sư chỉ vào chàng trai.
Mọi người hết sức bất bình trước quyết định đột ngột của giáo sư. Họ đã phải chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có cả một cơ hội để chứng tỏ khả năng của mình.
Giáo sư chậm rãi giải thích:
– Các bạn đã không để ý nhưng ngay từ khi mọi người bước vào đây, máy điện tín của tôi đã liên tục đánh một dòng thông báo bằng tín hiệu như thế này: “Nếu bạn giải mã được lời nhắn này, hãy bước vào gặp tôi”.Tôi biết mọi người ở đây đều rất giỏi nhưng chỉ có một cơ hội và người biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây đã giành được cơ hội đó.
Và chàng phụ tá trẻ đó chính là Thomas Edison, người đã góp phần làm thay đổi thời đại của chúng ta. Cơ hội là cho tất cả mọi người. Nhưng chỉ những người có đủ tập trung và nhạy bén mới đọc được thông điệp của nó.